Gaidep.org

Truyện Sex kiếm hiệp – Mỹ Nhân Quyết Đấu Anh Hùng – truyện 18+

Đọc Truyện Sex kiếm hiệp  cực hay đến phát cuồng Xuân Nương bật lên tiếng cười đắc ý, hai chân nàng quặp vào hai hông của Tây Môn Lộc, cửa âm đạo khép sát lại, khiến dương vật của Tây Môn Lộc khó lòng tiến sâu vào trong.truyện sex sắc hiệp. Cây dương vật của hắn phình to ra, và rắn chắc hẳn lên, dù bị hai cửa âm đạo khép sát lại làm chậm đi bước tiến của dương vật hắn trong lồn Xuân Nương, nhưng thú tính của hắn đã làm hắn có thêm sinh lực. Hắn dùn sức thật mạnh thúc vào âm đạo Xuân Nương  truyện 18+

Truyen Sex kiem hiep  My Nhan  Quyet dau  Anh  Hung

Nam Phương một cõi không lối về
Anh Hùng, Mỹ Nhân do đâu nên?
Trần gian chung quy một cõi tình
Đời đời, viễn viễn ta yêu nhau.

Truyện Sex sắc hiệp – Mỹ Nhân Quyết Đấu Anh Hùng – truyện 18+

Năm nghìn năm trước đây, dãy đất Nam Phương xuất hiện một dân tộc. Họ tự xưng là con cháu của Thần Nông, tôn Rồng làm cha, Tiên làm mẹ, lập nước gọi là Văn Lang, lấy họ là Hồng Bàng. Sau 18 đời vua Hùng Vương, đất nước thay đổi quân chủ tôn họ Thục kế vị, rồi đến họ Triệu thay thế Thục. Chính cuộc trong lúc hỗn loạn lại thêm mối dọa xâm lấn từ miền Bắc dấy xuống khiến tình cảnh nước nhà lúc đó điêu đứng, dẫn đến kết cục miền đất phương Nam bị đô hộ bởi giặc Trung Quốc suốt hơn một ngàn năm. Những tưởng định cuộc đã an bày, một kỳ tích đã xảy ra vào năm 542 Tây Lịch, đó là cuộc khởi nghĩa của Lý Bí, người đã dành lại quyền tự chủ của giặc ngoại xâm, và tự xưng nước là Vạn Xuân. Triều đại của Lý Bí dù không vĩnh tồn, nhưng đã xây dựng nền móng cho những triều đại kế thừa sau đó….

Long Biên, một dãy đất phì nhiêu màu mỡ, với bao danh lam thắng cảnh và là đất trăm hoa đua nở. Cảnh vật tú lệ và sự ấm cúng tình người tại đây đã khiến bao khách giang hồ ghé dừng chân đều quyến luyến, và ngậm ngùi. Bấy giờ là đầu mùa xuân, năm Kỷ Mùi, đời nhà Lương Trung Quốc năm thứ ba mươi tám, tỉnh Bắc Ninh, phường Nam Quế, trai gái du ngoạn rất đông. Trong phường, phố xá đông đúc, và khu chợ nổi tiếng nhất là chợ Đồng Xuân. Chợ này có tiếng bán rượu nữ nhi hồng, và trạng nguyên gia ngon nhất trong vùng. Ngoài ra, họ còn sản xuất món nem, chả ngon nhất nước.

Nằm trong chợ Đồng Xuân, có một lầu gọi là Hồng Lầu. Gọi là lầu, nhưng thực ra đó là một kỹ viện. Lầu này danh tiếng khắp nước với những cô gái nhan sắc mặn mà, sắc sảo, chiều khách thật khéo. Ai đã từng vào đó, cứ như là mình đang lạc vào chốn thần tiên, dù là già trẻ lớn bé, không ai không thỏa mãn với đam mê nhục dục của xác thịt. Tuy vậy, vào được cửa của Hồng Lầu không phải chuyện dễ, nếu không phải là những bực cự phú, hoặc những bực vương tôn, tiền rừng bạc biển, quyền quy tột bực, e khó có thể đi vào Hồng Lầu.

Trong lầu, có một cô gái tên là Nguyễn Tố Quyên. Nàng ta có một nhan sắc chim sa cá lặn, một vẻ đẹp hoàn mỹ, thanh tao thoát tục, không một bức họa nào có thể diễn tả nổi cái đẹp ấy. Từng nghe ngày xưa Tây Thi là một mỹ nữ đẹp nhất cõi trần gian, chỉ vì một nụ cười, hoặc một cái ôm ngực của nàng có thể nghiên đảo thành trì, dẫn đến chung cuộc Ngô Vương Phù Sai mất nước thì Tố Quyên ngày nay e cũng chẳng kém nàng Tây Thi đó là bao. Cũng chỉ để được nàng vui lòng tiếp xúc, đã biết bao người tán gia bại sản, đánh nhau chết sống. Tuy là có hơi khoe khoang, nhưng sự thật rành rành ở đó. Đệ nhất cự phú là Nam Cung Sơn, cũng vì một đêm phu thê với nàng, mà tiêu tan tài sản, để rồi cuối cùng trắng tay và tự tử. Trại chủ Hắc Thủy trại cũng vì một chung rượu của nàng mà hôm sau đó đã giải tán thuộc hạ, phong kiếm quy ẩn. Quân Tử Kiếm Trần Đại Chung vì một canh giờ ngồi nghe nàng đờn, mà vài ngày sau đó, bị một bọn sát thủ ám sát, khiến đầu một nơi, mình một nẻo. Sự thật ra sao, không một ai biết, nhưng người ta đồn, nàng tuy đẹp, nhưng có số sát tinh, âu ứng nghiệm với câu tục ngữ của tiền nhân, ‘hồng nhan họa thủy’.

Nhưng dù đó là thật, vẫn có bao nhiêu anh hùng hào kiệt, vương tôn quí tộc vẫn đến với nàng. Và cũng vì tánh khí ngang tàng, bất khuất không biết chết là gì nên họ vẫn tiến thân tới. Ai cũng nghĩ là mình có số hơn người, không có gì hại họ được. Điển hình như tối nay, một vị khách đến Hồng Lầu là một đại phú có tiếng trong vùng cũng như nổi danh khắp nước. Hắn là Tây Môn Lộc. Không ai biết xuất xứ hắn từ đâu đến, chỉ biết rằng, hắn nhờ buôn bán gỗ rừng mà làm giàu. Hắn chỉ hơn ba mươi tuổi mà gia tài hắn không thua kém với những bực cự phú nào trong nước, thậm chí có thể ví tả ngoại trừ cái kho tiền kim của triều đình đem so với gia tài hắn một mười một bảy thì đủ biết sự giàu sang của hắn là bao rồi.

Đã giàu dĩ nhiên được ăn ngon, mặc đẹp. Và tiến xa hơn nữa, khi đã thỏa mãn với miếng ăn, áo mặc tất nhiên là nghĩ tới ấm cặc. Dù Tây Môn Lộc đã có ba vợ, bốn thiếp, và sáu người tỳ nữ hầu hạ hắn, nhưng hắn vẫn không thỏa mãn. Đàn ông nào không thèm của lạ, vả lại người xưa chấp nhận chủ thuyết ‘Gái phải chính chuyên, còn Trai có thể tam thê, tứ thiếp là chuyện thường’. Âu vì hồi xa xưa, người đàn ông được gọi là trung tâm của vũ trụ, nên họ cho phép đặt luât lệ đó là điều hiên nhiên. Vả lại, chiến tranh, giặc giã khắp nơi, khiến đàn ông chết trận vô số kể, vì vậy, trai ít gái nhiều, nên để cân bằng, người đàn ông được cưới nhiều vợ xem ra cũng hợp tình, hợp lý.

Trở lại câu chuyện Tây Môn Lộc, hôm nay, hắn đến Hồng Lầu dĩ nhiên chỉ với một mục đích là để ân ái với cô Nguyễn Tố Quyên, đệ nhất kỹ nữ trong nước. Tướng tá Tây Môn Lộc quả xứng đáng là một bậc hảo hán đại trượng phu. Hắn mặt điền, mắt to, mày rậm, cơ thể đồ sộ, rắn chắc. Có thể nói, nhìn hắn, ai cũng nể vì những hột kim cương chiếu sáng đươm trên áo hắn, và sợ, vì nắm đấm của hắn to như búa khả dĩ có thể đập chết người như chơi. Dĩ nhiên với một người vừa giàu, vừa lực lưỡng như vậy, có ai dại gì mà chọc vào.

Tây Môn Lộc ngang nhiên bước vào cửa ra vẻ cử chỉ của một người huênh hoang. Đó cũng là một lẽ thường của những người giàu có, tự ỷ mình giàu nên kiêu căng, đi đâu cũng ưỡn ngực ra phía trước, hoặc cũng có lẽ trái lại, vì họ muốn cho người ta biết mình giàu có nên ra vẻ đi nghênh ngang.

Chủ lầu là một vị nương tử trạc chừng tứ tuần, dáng người thước tha, môi son má đỏ, tuy không còn nét đẹp trẻ trung nhưng rất xinh đẹp, duyên dáng. Hồi hai mươi năm trước, bà ta cũng là một kỷ nữ nổi tiếng trong nước, thậm chí cho đến bây giờ, vẫn có nhiều người say mê được sánh đôi bên người thiếu phụ vừa đẹp vừa giàu có này. Nhưng xót thay, gai nào chẳng nhọn, lòng đàn bà nào chẳng độc, và nhất là với một người đàn bà đã dày dạn sóng gió, không một ai có thể ở bên bà thời gian lâu. Tất cả đàn ông sau khi gần gũi bà ta chưa tới ba tháng, ai cũng xụi lơ, dương vật vĩnh viễn không còn nhóc đầu dậy nổi.Nhưng đólà quá khứ rồi, người đàn bà nay đã lớn tuổi, không còn đam mê với nhục dục của xác thịt nửa mà chỉ mê kim lượng. Và cũng nhờ có những người như mụ, nên những người trong chợ mới sống được an cư nhờ vào sự chi tiêu khổng lồ hàng ngày của mụ nói riêng và của Hồng Lầu nói chung.

Thấy có khách quý đến, bà ta nghiêng mình lễ phép chào đón:
_Tư Đồ Xuân xin tham kiến Tây Môn Lộc đại nhân.
Tây Môn Lộc gật đầu, hai tay ôm quyền nói xã giao:
_Tư Đồ má má chớ đã lễ, Lộc mỗ đây không thích những nghi lễ dư thừa của bọn nho văn ấy đâu.
Tư Đồ Xuân mỉm cười, nhẹ nhàng đến bên Tây Môn Lộc, tay vòng tay, người thiếu phụ ân cần dẫn Tây Môn Lộc vào phòng khách, vừa đi bà vừa nói:
_Người đã đến là khách, thì má má này phải đón chào cho phải đạo làm chủ ấy thôi. Nay lễ phép đã xong, mình đã là người một nhà, chúng ta vào phòng khách, vừa uống trà vừa nói chuyện nhé.

Vừa ngồi xuống, gia nhân đã vội bưng ra một lò lửa hồng, làm ấm áp cả căn phòng. Gã nô bộc khéo léo châm nước vào phích, đặt lên lò, rồi khép nép lui xuống. Cử chỉ nhanh nhẹn, khéo léo có lề lối ấy tưởng chỉ có trong hoàng cung mà thôi. Trong căn phòng, chỉ còn lại Tư Đồ Xuân và Tây Môn Lộc ngồi đối diện nhau thôi. Tây Môn Lộc nhíu mày hỏi:
_Đây là một kỹ viện ư? Chẳng lẽ kỷ viện danh tiếng nhất nước lại chẳng kiếm ra một con kỹ nữ nào ra hầu hạ bổn đại gia ư?
Tư Đồ Xuân che miệng, bật tiếng cười khúc khích. Tiếng cười tuy nhỏ, nhưng thanh tao, dâm dật.
_Bà cười cái gì?
Tư Đồ Xuân ngừng cười rồi nhỏ nhẹ đáp:
_Tiện thiếp cười vì chê đại gia nhìn không khéo léo. Chẳng lẽ người trước mắt ngài không phải là một con kỹ nữ ấy ư?
_Bà ư?
Tư Đồ Xuân gật đầu cười nói:
_Má má cũng là xuất thân từ kỷ nữ ấy thôi. Chẳng lẽ ngài chê tiện thiếp già nua không xứng đáng phục vụ ngài ấy ư?
_Xuân má má, bà giở trò gì vậy? Bà muốn bao nhiêu thì cứ kêu giá, tại làm sao lại trêu đùa tại hạ quá quắt như thế!
Xuân nương miệng vẫn nở một nụ cười, nàng thẩy cho Tây Môn Lộc một cái nhìn đắm đuối, rồi mới từ tốn nói:
_Xuân nương nào có dám trêu trò với Tây Môn đại gia, chẳng qua nghi thức đón khách của đệ nhất kỹ viện dĩ nhiên khác với những kỷ viện mà Tây Môn đại gia từng đi qua. Ngài cứ bình tĩnh mà xem sự phục phụ khách hàng của chúng tôi, ngài nhé!

Rồi Tư Đồ Xuân móc trong túi ra những viên thuốc được vo tròn, xanh xanh đỏ đỏ bỏ vào trong ấm nước sôi rồi quậy đều. Màu nước đang trong suốt trở nên đen như tàu mực đen. Một mùi thơm phưng phức lan toả khắp căn phòng. Được độ chừng nửa cây nhang, Xuân Nương với lấy một lọ ngọc để trên bàn đổ một ít lá trà vô trong ấm rồi nhấc xuống đổ vô chén nước, rồi nâng lên mời Tây Môn Lộc. Tây Môn Lộc, trợn tròn ánh mắt, cầm lấy chén trà, rồi bỏ xuống bàn hỏi:
_Có hai chuyện ta cần hỏi trước khi ta uống chung trà này. Một là bà đã bỏ những thứ thuốc gì vô trong chén trà? Hai là tiền cọc là bao nhiêu? Bà hãy nói ra, còn không xin thứ lỗi Tây Môn Lộc này đành cáo từ.
Xuân nương nâng ly rượu nữ nhi hồng lên uống cạn, rồi chậm rãi đáp:
_Đã đến lúc tiểu thiếp xin nói đến nghi thức giao tiếp của kỹ viện này rồi. Đại nhân, chén trà này tiện thiếp đã bỏ vào một số loại thuốc độc và…
_Thuốc độc???
Tóc tai Tây Môn Lộc dựng đứng lên khi nghe tới chữ ‘độc’.
Tư Đồ Xuân vẫn bình thản nói tiếp:
_Phải bảy vị thuốc độc, Đoạn Trường Thảo, Hắc Cốt Xương, Bạch Xà Dãi, Hỏa Nhện Độc, Thất Bộ Hoàn, Vạn Độc Ngân, và Âm Dương Hòa Hộp Tán. Những thứ thuốc này không phải một sớm một chiều mà kiếm được, và tiện thiếp đã phải 7 lần lửa, 7 lần phơi mới chế thành đơn dược. Nước suối được lấy từ đỉnh núi Thiên Sơn, nơi không người lui tới rất thuần khiết và lọc sạch. Bảy chất độc chế vào trong chung trà này, độc công độc, tan lẫn ra, không gây hai người. Hơn nữa, sáu vị dược độc đầu được hòa chế để trợ tăng dược lực của chất độc thứ bảy, Âm Dương Hoà Hợp Tán , biến chung trà này thành một thứ nước kích dâm tột cùng cho nam giới nhưng lại không gây độc hại cho cơ thể, giúp họ làm truyện sex hay hơn. Hơn nữa, những lá trà Long Tĩnh tiện thiếp bỏ vào đã pha lẫn với Hà Thủ Ô, Nhân Sâm thành hình, Thiên niên linh chi thảo, và Huyết yến. Thiết tưởng trong nhân gian này, chén trà của thiếp có thể nói là đệ nhất vô song.

Tây Môn Lộc nghe xong, khoái chí toan cầm lấy chén trà uống ngay. Nhưng Tư Đồ Xuân đã dơ tay cản lại và nói:
_Đại nhân hãy khoan để tiện thiếp nói hết những cái hay của chung trà này để ngài uống mà hoàn toàn hài lòng với chén trà này. Như thiếp đã nói hồi nãy, chung trà này do chứa rất nhiều dược lực, nên sau khi ngài uống, chỉ trong vòng tàn nửa cây nhang, chất thuốc sẽ thấm vào sâu trong ngũ tạng lục phủ của ngài. Chất thuốc sẽ dồn hết sinh lực ngài xuống dương vật, nên dù ngài có là một lão già phế nhân, nó vẫn có thể làm dương vật ngài sống lại. Chất thuốc sẽ kéo dài 3 ngày 3 đêm, đại nhân sẽ không bao giờ mệt mỏi, suy lực, mất hứng. Của quý ngài sẽ luôn luôn thẳng cứng, và dịch tinh của ngài sẽ không bao giờ ra trong thời gian này. Và chỉ có thế nó mới giúp ngài hưởng thụ được cái giá ngài phải trả.

Tư Đồ Xuân vừa dứt lời thì Tây Môn Lộc đã vội bưng chén thuốc uống liền; Tư Đồ Xuân đợi hắn uống xong, bà chậm rãi nói tiếp:
_Khi ngài đã uống qua chung trà ngài coi như chào mừng đại nhân đã rời khỏi cõi hồng trần. Nơi đây, sẽ không còn buồn phiền lo âu nữa mà chỉ là một màu sắc hương thơm của nhục dục mà thôi. Ngài sẽ bước qua 3 cửa ải, và ngài sẽ được ái ân với tất cả những kỹ nữ trong Hồng Lầu này, bao gồm cả tôi. Hay chính xác hơn, ải đầu của ngài là phải giao phối với tôi, vì chỉ có tôi và Tố Quyên mới đủ sức giải toả sức thuốc trong người ngài. Tại nơi đây, tôi sẽ làm dịu lại sức thuốc ấy, và tại ải cuối, Tố Quyên sẽ là của ngài. Nàng ta sẽ làm ngài hưởng thụ tất cả khoái lạc mà cả đời này ngài không quên. Trong suốt chặng đường này, ngoại trừ tôi và Tố Quyên là người có đủ âm tính và kỹ thuật, để giải trừ chất thuốc, còn những cô gái khác, họ chỉ có thể làm cho ngài thoải mái, sung sướng rất nhiều, nhưng những người con gái này sẽ không làm ngài xuất tinh, mà trái lại chính ngài sẽ hút đi nhữngâm tinh trong người họ mà bổ sung cho ngài. Tiện thiếp nói đã nhiều, bây giờ dược lực của chén trà đã thấm sâu vào người ngài rồi, chúng ta hãy hưởng thụ đêm khoái lạc này nhé chàng!

Nói tới ấy Tư Đồ Xuân Nương dịu dàng cất ngót sen đến bên Tây Môn Lộc. Bước đi nàng uyển chuyển, một mùi thơm trầm ngát của hương sen ngát tỏa vào mũi Tây Môn Lộc. Hắn bấy giờ mặt mày đỏ rần, môi khô khan, mắt nhắm nghiền, hai tay nắm lấy đùi, cả người run bần bật chứng tỏ sức thuốc đã bộc phát. Chỉ giây lát, Xuân Nương đã đến bên gã. Chiếc áo xiêm khoác ngoài của nàng từ từ hé mở để lộ làn da thịt trắng ngọc của người thiếu phụ vẫn còn sắc nước nghiêng trời này, và tấm xiêm y ấy đã rớt xuống. Cơ thể lồ lộ xuân sắc tươi mát của Xuân Nương trước và bây giờ vẫn đẫy đà, vẫn lả lơi, quyến rũ những bầy ong bướm bay đến. Nàng vòng hai tay qua sau ót Tây Môn Lộc, kéo sát khuôn mặt hắn vào lòng ngực nàng. Xuân Nương nhỏ nhẹ rót vào tai Tây Môn Lộc:
_Hãy thả lỏng bản thân ngài, Tây Môn đại gia, dương khí ngài đã bị kích thích tột độ rồi. Hãy để tôi giải thoát cho ngài.

Tây Môn Lộc gầm lên một tiếng, hằn vùng đứng dậy, xé toan cẩm bào trên người hắn ra để lộ những bắp thịt cuồn cuộn của một võ sĩ. Hắn chồm tới, ôn hôn thắm thiết Tư Đồ Xuân. Đôi môi đam mê của hắn ra khắp nơi trên cơ thể lả lơi của Xuân Nương. Hắn bồng Xuân Nương nằm lên bàn, rồi tuột quần xuống, chìa ra con cu dài thòn lòn năm tấc gang tay của hắn, thọc vào âm đạo của Xuân Nương mà thụt lia lịa. Như đã biết trước, Xuân Nương bật lên tiếng cười đắc ý, hai chân nàng quặp vào hai hông của Tây Môn Lộc, cửa âm đạo khép sát lại, khiến dương vật của Tây Môn Lộc khó lòng tiến sâu vào trong. Đôi bàn tay Xuân Nương điểm vào hai huyệt đạo Thiên Môn và Cẩm Châu của gã, rồi bấm mạnh vào ấy. Lập tức, Tây Môn Lộc cảm thấy toàn bộ mạch máu trong người gã căng lên, và dồn xuống vùng hạ bộ, một cảm giác phấn chấn, kích thích mạnh dục vọng vào tận tủy xương của gã. Cây dương vật của hắn phình to ra, và rắn chắc hẳn lên, dù bị hai cửa âm đạo khép sát lại làm chậm đi bước tiến của dương vật hắn trong lồn Xuân Nương, nhưng thú tính của hắn đã làm hắn có thêm sinh lực. Hắn dùn sức thật mạnh thúc vào âm đạo Xuân Nương. Mỗi cái nắc của hắn tạo nên một tiếng rầm rầm trong lồn Xuân Nương. Cu hắn làm giãn hai màng da thịt sát chịt ấy, và thọc thật sâu đến tận tử cung của người dâm nữ này, có lẽ chưa đọc truyện dâm nào mà phải tưởng tượng như truyện này ).

Tư Đồ Xuân má ửng hồng, mồ hôi nhãy nhệ tuôn trào ra từ những kẻ lông, làm da thịt nàng bóng mượt như đã được sơn thêm một lớp dầu mỡ. Tuy thế, Xuân Nương không phải là một người dễ khuất phục. Nàng là má má của Hồng Lầu, đệ nhất kỹ viện trong nước thì đủ hiểu kỹ thuật ái ân của nàng rất cao siêu, nếu không nói là đệ nhất thiên hạ. Sức chịu đựng của nàng rất bền bỉ. Mặc Tây Môn Lộc hung hăng cỡ nào, mỗi lần hắn tông mạnh vào rồi rút ra để đâm nữa, thì Xuân Nương lại quặp mạnh vào hông Tây Môn Lộc, cửa lồn nàng lại khép sát, và dính chặt làm Tây Môn Lộc rất hao sức để tiến vào sâu tử cung nàng. Tuy đây là một sự tranh đấu, đòi hỏi tiêu hao nhiều sức lực, nhưng nó đem lại rất nhiều khoái cảm cho cả hai bên. Dương vật và âm vật không phải đúc tạo bằng sắt thép mà lamø bằng da thịt, bằng những mạch máu trong người chứa đựng dục vọng của người nam và người nữ. Dĩ nhiên khi cọ sát, cái cảm giác dâng dâng, đam mê, khoái lạc là một điều cần có khi ân ái.

Cơ thể của Xuân Nương được cấu tạo rất đặc biệt. Nàng không xuất dâm thủy tràn ngập ra ngoài như những cô gái khác khi khoái lạc. Xuân Nương thải ra rất ít dâm thủy, và chỉ đủ để làm thấm ướt vùng âm mang, để dương vật ra vô không bị rát. Tuy dâm thủy nàng ra ít, nhưng nó lại rất đặc và dính dính tựa như những miếng mỡ hơn là tinh dịch. Tài tình hơn nữa, Xuân Nương có thể điều khiển hai màng da trong của âm đạo khiến nó có thể rung lên bần bật như lúc người phụ nữ sắp xuất tinh vậy. Chính vì có những tài lạ lùng như vậy, nên không người đàn ông nào có thể sống sót sau vài tháng ái ân với nàng. Họ bị nàng khéo léo chinh phục và nằm liệt giường bất lực.

Trở lại lúc Tây Môn Lộc đang giao cấu với Xuân Nương. Dù bị kích thích tột cùng bởi những tài lạ của Xuân Nương, nhưng nhờ sư trợ giúp của dược lực, khiến Tây Môn Lộc chịu đựng rất lâu. Đã có nhiều lần, Xuân Nương dở độc chiêu, ép sát hai màng thịt âm, khiến dâm thủy dính chặt vào nhau, như một tấm màn trinh của người con gái, và hai mang lồn giật lia lịa khiến cho hắn cảm giác nàng đã ra, biểu lộ sự thoã mãn chinh phục trong lòng hắn, và cu hắn đã rung bần bật, tính nhả khí trong lồn Xuân Nương. Nhưng, dược lực quả thật lời hại, nó khiến những tĩnh mạch ở dương vật bế khí, làm hắn muốn xuất cũng không được, Hơn nữa, dục vọng trong hắn vẫn luôn dâng trào, quả như Xuân Nương đã nói khi nãy, hắn hoàn toàn không bị mệt, không xuất tinh, và cơn mê da thịt vẫn luôn có. Hắn thích chí, và càng nắc mạnh vào sâu trong lồn Xuân Nương. Tư Đồ Xuân cũng chẳng thuộc loại non nớt trong chuyện phòng the. Nàng thở dài, rồi cửa lồn nàng chợt thả lõng. Những tưởng nàng đã ra, nhưng không, nàng chỉ thở dài đó thôi, rồi mắt liêm diêm tận hưởng khoái lạc. Không phải Xuân Nương là một con người không biết khoái lạc là chi, nhưng vì nàng quá biết lấy nó nên có thể nói sự đòi hỏi lấy nó của nàng như là vô tận. Nàng chưa bao giờ mệt trong chuyện lên giường. Mặc con thú điên đang hăm he tấn công tới táp trong lồn nàng, nàng để mặt nó, nàng dụ cho nó hăng say, dụ cho nó mệt, mà nàng chẳng hề phí sức. Nàng tiếp nhận những cú thọc mạnh bạo ấy như gió thoảng bay qua người. Nàng nằm đó chờ đợi.

Quả nhiên, một lát sau, Tây Môn Lộc dù đã uống thuốc, mặc dù hắn vẫn còn hăng máu, nhưng tay chân hắn đã mỏi mệt do lao lực quá độ, hắn thở rống và nằm lên bờ ngực tương mát, căng tròn của Xuân Nương và chỉ lay động phần eo để con cặc thúc vào những cú nắc gần nhưng tạo nên sự cọ chạm mạnh ở đầu dương vật và tử cung của Xuân Nương. Rồi hơn hai giờ sau đó, khi Tây Môn Lộc đã kiệt sức, không còn di động được nữa dù rằng máu kích thích vẫn còn đó, hắn chỉđành nằm yên một đống trên người Xuân Nương. Bấy giờ Xuân Nương mới ra tay trị con quái thú này.

Nàng kéo Tây Môn Lộc xuống đất, để hắn nằm dài xuống sàn nhà, Xuân Nương ngồi lên giữa hai đùi của hắn, kề sát mu lồn với cây dương vật đang chỉa cờ thẳng băng ấy. Rồi, Xuân Nương từ từ ngồi xổm xuống, lưng nàng thẳng băng, sức lực dồn xuống hai chân và cửa lồn nàng từ từ tiếp nhận của quý của Tây Môn Lộc vào sâu trong âm đạo nàng. Thần sắc Xuân Nương trở nên nghiêm trang hẳn ra, má nàng đã đỏ ửng, đôi môi mím chặt, và hai núm tuyết lê của nàng đã co nhúm lại và chỉa nhọn. Rồi nàng hít một hơi thở thật sâu và nàng rập người xuống, làm con cuTây Môn Lộc xuyên thẳng vào lồn nàng và đụng tử cung. Rồi, Xuân Nương đặt hai tay lên trên ngực Tây Môn Lộc và nàng lắc lư thật mạnh. Tư thế này đã giúp Xuân Nương thành danh trong phút giây sinh tử để chinh phục người đàn ông. Nàng có hai lợi điểm khi thực hiên chiêu cởi ngựa này. Một là làm cho người đàn ông có thể chiêm ngưỡng sắc đẹp mỹ miều của Xuân Nương, và cơ thể nhục dục đầy sức quyến rũ của nàng. Hai là nàng có thể chủ động điều khiển tốc độ của cuộc ái ân. Tư thế cưỡi ngựa thì người còn gái nào cũng làm được, nhưng để trở thành điêu luyện và buộc người đàn ông dù cứng cựa tới đâu cũng phải xếp giáp thì Xuân Nương là người đàn bà duy nhất có thể làm được.

Trước khi Nam Đế dành lại đất nước, nơi này vốn thuộc là đất do người Hán cầm quyền. Người Hán cư ngụ đây rất đông, và Xuân Nương là một kỹ nữ trong kỹ viện danh tiếng nhất nước bấy giờ, Trung Hoa Lầu. Nàng đã được thụ huấn sự trau luyện tột bực của những người phụ nữ Trung Hoa thuộc loại đệ nhất trong chuyện phòng the. Cách luyện cởi ngựa đòi hỏi, người đàn bà khi bắt đầu phải ngồi trên một quả trứng và lúc lắc hơn hàng năm sáu canh giờ không ngừng nghỉ để tập sức eo. Đó là luyện sức nhu. Sau một thời gian, nàng luyện tới tầng thứ hai là ngồi giữa một ly rượu.và dùng sức hút của âm đạo mà hút lấy chất rượu vào sâu rồi rỉ ra. Luyện tới bậc này, người đàn bà có một sứt hút rất mãnh liệt từ âm đạo phát tiết, có thể rút sạch tinh khi của người đàn ông ra. Đó là luyện sức hút. Rồi tới giai đoạn khó nhất, là nàng có thể dùng sức hút, để ly rượu trong người đi lại hàng nửa ngày trời, rồi tập những cái nhún người xuống hầu có thể đập vỡ ly rượu trong lồn mình. Đó là luyện sức cương. Một khi đã biết điều khiển sức nhu, hút, cương, Xuân Nương đã hạ phục không biết bao nhiêu anh hùng trong thiên hạ.

Trở lại lúc Xuân Nương đang cưỡi ngựa trên người Tây Môn Lộc, bấy giờ, Xuân Nương mới bộc lộ sự bền bỉ vô địch của nàng. Nên biết, cưỡi ngựa là tư thế đòi hỏi rất nhiều sức lực từ phái nữ, và thông thường, người phụ nữ chỉ cần lắc nhẹ vài cái, đã có thể làm những người yếu vía ra rồi. Đằng này, Xuân Nương lại lắc lư liên tục, không ngừng nghỉ và cử động rất nhanh, uyển chuyển khéo léo, cửa lồn nàng vẫn siết chặc lấy dương vật Tây Môn Lộc lúc siết mạnh lúc thả lỏng. Tây Môn Lộc rên la gầm trời, hắn sướng lắm, và muốn xuất khí rồi, nhưng chất thuốc cản hắn lại, khiến hắn nửa đam mê trong cơn khoái lạc, nửa muốn xuất tinh để hắn có thể hoàn toàn thõa mãn. Miệng hắn lắp bắp van xin Xuân Nương hãy tha cho hắn. Nhưng Xuân Nương càng nghe, càng cười dâm đãng và cưỡi trên mình Tây Môn Lộc càng dữ dội hơn. Hai bộ phận sinh dục cọ sát lấy nhau nóng bỏng, làm nhiệt độ trong cơ thể hai người kích thích dâng cao. Sự nóng bỏng ấy đã làm chất dâm thủy mỡ đặc của Xuân Nương, nóng dần rồi chảy ra khỏi cửa lồn, thấm ướt xuống đất.

Xuân Nương mặt đỏ gấc, như người say mèm, bà ta lơ lửng mãi trong dòng sóng khoái lạc. Ánh mắt đằm thắm như làn sóng thủy,đôi liễu mi lúc co lúc giãn, cổ họng Xuân Nương đã rú lên những tiếng ấm ứ của người đàn bà lúc động tình. Rồi tiếng hú ấy càng lúc càng rõ ràng, cử động của Xuân Nương càng lúc càng nhanh dừng. Mang lồn nàng ta xoắn lấy cây dương vật của Tây Môn Lộc như một cục dồi rồi lúc siết lúc buông làm gã ta gầm rú luôn hồi. Xuân Nương chợt dừng người, dòm lấy Tây Môn Lộc đang nằm liệt ở dưới mỉm cười duyên nói:
_Ra đi người tình nhân của em. Em đã hoàn thành trách nhiệm làm giảm nhiệt lực của thuốc bộc phár trong người anh rồi đó.

Tag: , , ,
Xem trọn: , , ,
Au mobile - Vũ điệu tình yêu
Au mobile - Vũ điệu tình yêu
Au - Vũ điệu đam mê  - Kết nối bạn bè. Cơ hội trải nghiệm những ......
Tải miễn phí

Clip Gái Xinh Show Hàng

Choáng với Girl 9x show hàng giữa ban ngày
Choáng với Girl 9x show hàng giữa ban ngày
Lượt xem: 45419 -Lượt tải: 7743
Tải ngay

Xem phim HD Online miễn phí:

Phim mobile online
Phim Sex hoa hậu Hàn Quốc
Thế giới phim HD tổng hợp hay nhất trên mobile. Phim hot  online ......
Tải miễn phí | Xem miễn phí

Phim Sex Hàn Quốc

Phim-Sex-Han-Quoc
Phim Sex hoa hậu Hàn Quốc
Tải miễn phí | Xem miễn phí

Các tư thế làm tình sướng tận óc:

Phim Sex Viet Nam
Thực hành làm tình sướng nhất - phụ đề Việt
Tải miễn phí | Xem miễn phí

Phim JAV làm tình cực đã:

Phim JAV làm tình cực đã
Phim Sex 18+ làm tình cực sướng
Tải miễn phí | Xem miễn phí
DMCA.com
Copyright© 2013 Gaidep.org, doc truyen gai dep , truyen 18 , truyen nguoi lon , truyen sex